Đánh giá chủ đề:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
TRÍCH TỪ BÁO > TRẦM CẢM
30-12-2019, 05:58 PM
Bài viết: #1
TRÍCH TỪ BÁO > TRẦM CẢM
TÌNH CỜ ĐỌC BÀI VIẾT TỪ VNEXPRESS , mạn phép copy hoàn toàn các bài liên quan trong mục báo> dq đã có đề cập ở phần trước lâu rồi , nhưng có kho đọc qua kg thấy tầm nguy hiểm. Kính xin đọc kỷ để hiểu và đôi khi giúp đước người khác.

1/ Võ sư 'sống mòn' suốt 7 năm vì trầm cảm

Tôi là một người dạy võ, luôn sống lành mạnh nhưng suốt 7 năm qua, tôi luôn chán ngán, mệt mỏi, không tìm được niềm vui.

Tôi là người đang mắc chứng trầm cảm, hôm nay tôi muốn viết ra suy nghĩ của mình về căn bệnh những khó khăn một người trầm cảm gặp khi sống và làm việc chung trong môi trường cộng đồng.

Trước tiên xin hãy suy nghĩ thật rõ về căn bệnh này, xin người nhà và bạn bè người bệnh hãy cẩn thận với những người đang mang căn bệnh. Hãy tìm hiểu rõ về bệnh trước khi đưa ra lời khuyên hay chê trách họ vì thật sự không ai có thể mường tượng nổi sự quái ác của căn bệnh vô hình này.

Tôi, người đang mang căn bệnh quái ác này hơn bảy năm nay. Từ một huấn luyện viên võ thuật với thể chất mạnh, không uống rượu, không nghiện ngập, không đam mê các thú vui độc hại, đầy tự tin khi làm việc và đương đầu thách thức... tôi trở thành một người mệt mỏi, chán ngán cuộc sống dù có đầy đủ điều kiện, quần áo từ tươm tất thành lếch thếch. Các thú vui như đánh đàn, nghe nhạc, hành thiền cũng dần biến mất khi trong lòng không còn hứng thú. Cũng đã nhiều lần tôi tự xốc mình dậy bằng cách cố vui, cố làm mạnh mẽ, nhưng kết quả còn tệ hơn vì đã mệt lại còn thêm cố gắng. Càng cố bao nhiêu thì sau đó căn bệnh càng trở nặng, nhiều khi thuốc cũng không còn tác dụng.
Sự hành hạ từ thể xác đến tinh thần mà người bệnh phải chịu đựng dai dẳng từ ngày này qua ngày khác. Không như những bệnh khác, bệnh trầm cảm không có lý do rõ ràng. Người bệnh dễ bị kỳ thị từ mọi người, bị cho là biệt lập trong đời sống, không chịu vận động, không suy nghĩ lạc quan... Khi bị mang tiếng yếu đuối không mạnh mẽ trong cuộc sống, người bệnh dần bị xa lánh vì những xung khắc trong hành xử.

Họ dần dần chìm vào thế giới của riêng, thế giới không hy vọng, không mục đích, thế giới vô vị và chẳng có niềm vui. Những cuộc vui chơi dã ngoại cũng chẳng làm khá hơn, những bữa ăn uống tiệc tùng nhiều khi chỉ làm người bệnh thêm khổ sở. Sự kỳ thị hoặc động viên thiếu hiểu biết chỉ đẩy thêm người bệnh vào ngõ cụt. Họ sẽ cho rằng không ai hiểu và càng không tin vào ai khi cứ phải nghe hoài những động viên mang nặng tinh thần chê trách.Và cứ thế, thế giới của họ dần chán ngán, màu đen u ám trong tâm hồn, từ từ che lấp mục đích sống.

Và tôi hiểu vì sao nhưng người bệnh trầm cảm rất thản nhiên tìm đến cái chết. Không một biểu hiện nào nơi họ cho người thân quen biết rằng họ sẽ tự giải thoát cho họ bằng những biện pháp cực đoan. Nhiều khi bạn đang thấy họ cười đùa nhưng sẽ không ngờ giây phút tiếp theo sau đó như thế nào.

Xin hãy hiểu cho họ, những người trầm cảm, có thể họ là một người đầy trách nhiệm, một người từng làm gương cho nhiều người trước đây, người mà có thể bạn đang thốt lên câu "không ngờ rằng... ". Bởi căn bệnh này nguy hiểm ở chỗ không rõ ràng, người bệnh có thể bị chê là giả vờ có mục đích, để trốn tránh.

>> 'Thật khó để thấu hiểu và cảm thông với người bị trầm cảm'

Căn bệnh này nguy hiểm ở chỗ nó kéo dài bất tận, mài mòn ý chí của người cứng rắn nhất, nhốt họ vào một thế giới cô đơn không hy vọng và mục đích. Xin hãy hiểu cho họ mà đừng khuyên theo cách chê trách, đừng làm họ càng lúc càng xa rời mọi người vì thấy rằng họ lạc lõng giữa cuộc sống. Xin hãy đừng đánh giá họ khi ta chưa biết điều gì là nguyên nhân có thể dẫn họ đến căn bệnh. Đừng vì nhân danh điều tốt cho họ mà đẩy thêm họ vào thế giới vốn rất vô vọng của người trầm cảm. Tôi cũng nhiều lần tuyệt vọng khi cố tìm niềm vui khỏa lấp khoảng trống đó.

Viết bài này khi căn bệnh đang hành hạ cuối năm, tôi chỉ mong rằng nếu bạn vô tình đọc được hãy cố gắng đọc hết để hiểu thêm về người trầm cảm, để bạn có thể bảo vệ người thân mình khi họ có những biểu hiện lạ... may ra thì bạn còn kịp.

2/ Vì sao người mắc bệnh trầm cảm thường tìm đến cái chết?

Người mắc bệnh trầm cảm biết mình nên làm gì, cần làm gì nhưng họ không thể.

Tôi có nghe tin đầu bếp ăn bún chả cùng tổng thống Obama tự tử. Tôi xem nhiều bình luận không hiểu vì sao một con người như vậy lại tìm đến cái chết. Nhiều người rõ ràng chưa hiểu bệnh trầm cảm như thế nào.

Tôi là người trực tiếp chăm sóc người bệnh trầm cảm. Gia đình tôi cũng như phần lớn mọi người, đúng là chưa hiểu trầm cảm là như thế nào. "Phải suy nghĩ tích cực lên, vui vẻ lên" là lời khuyên người bệnh trầm cảm thường nhận được. Tôi thì luôn cho rằng, chẳng ai khuyên một người gãy chân chịu khó đi lại cho nhanh khỏi cả.

Mọi người cần hiểu rằng trầm cảm là bệnh lý. Nếu như một người bình thường rơi vào trạng thái buồn chán, mất tinh thần, họ có nhiều cách để lấy lại thăng bằng. Còn với người bệnh trầm cảm họ không như vậy được. Chất xúc tác thần kinh gây hưng phấn không có, khiến nỗi buồn của họ cứ chất đầy, âm ỉ và liên tục được bồi đắp.

"Phải đi làm đi, ra ngoài đường đi, cứ ở nhà mãi u uất thêm ra"... Đây cũng là lời khuyên thường gặp và cũng như trên, khuyên một điều bất khả thi với người bệnh. Người bị trầm cảm ý thức được việc đó. Họ bị bệnh về tâm thần nhưng không phải bị mất hết tri thức. Họ hiểu mình nên làm gì, cần làm gì nhưng họ không thể. Họ không có cảm hứng để làm những việc theo lẽ thường. Đôi khi ngay cả chuyện ăn, ngủ, nói chuyện họ cũng không có hứng.

Mặc cảm với bản thân và những nỗi thất vọng triền miên đã chiếm lấy suy nghĩ của người bệnh trầm cảm. Họ cố thoát ra nhưng kết quả là họ càng thất vọng. Họ cũng cố giấu tình trạng của mình với người xung quanh, thấy sợ hãi khi một người nào đó biết bệnh của mình. Sau tất cả, họ tìm đến cái chết để giải phóng bản thân khỏi buồn chán, đau khổ.

3/ Thật khó để thấu hiểu và cảm thông với người bị trầm cảm'

Người bị trầm cảm có thể vẫn tích cực đi làm, cho đến khi điều đáng tiếc xảy ra.
Sau bài viết Tại sao nhiều người nổi tiếng tìm đến cái chết?, tôi có vài dòng chia sẻ về trầm cảm như sau:

Áp lực lớn nhất của những người trầm cảm là chính họ. Họ luôn ý thức được sự cô độc và sự khác thường của bản thân nhưng không tài nào thoát ra được. Những người khác nói với họ rằng họ cần thay đổi, họ cần nhìn nhận cuộc sống một cách tích cực hơn, rằng họ chưa đủ mở lòng để đón nhận những điều tốt đẹp nhưng giống như việc một con cá đã chết, dù tìm mọi cách chữa trị, thay nước cho cá, thả vào hồ cá nhiều rong rêu hơn thì về cơ bản nó đã chết rồi.

Trầm cảm không quá dữ dội mà nó chỉ âm ỉ không dứt giống như họ luôn nghĩ về việc ngả đầu vào chiếc xe buýt để tự kết liễu sự sống nhưng họ biết rằng mình chưa đủ dũng cảm làm điều đó, họ vẫn đi làm vào buổi sáng một cách tích cực như những người bình thường nhưng khi đã xong việc họ lại tìm đến sự buồn bã của bản thân, nỗi buồn vẫn kéo dài.

Điều đau đớn nhất của bệnh nhân trầm cảm là họ ý thức được họ đã mắc trầm cảm, khao khát thoát ra nó nhưng bất lực, có người sẽ tập quen với nó nhưng có người sẽ tệ hơn. Đó là những điều mà mình đọc được từ cuốn sách của một tác giả nữ chia sẻ về căn bệnh trầm cảm của mình. Tuy không trực tiếp khám bác sĩ nhưng mình biết rằng mình đã mắc trầm cảm nên cũng hiểu được phần nào và mình đã tập quen với nó. Tác giả nữ đó đã nói thế này: "Nhiều người lầm tưởng rằng tôi không thích thế giới này và nhìn con người xung quanh với sự ác cảm, nhưng điều đó sai vì tôi hoàn toàn yêu tất cả sự đẹp đẽ trên thế giới này và tôi luôn tin vào tình yêu giữa con người. Tôi chỉ duy nhất không tin vào sự đẹp đẽ của chính mình và vấn đề duy nhất là tôi".

4/ Bị trầm cảm, người thân của tôi phải 'sống chung' với thuốc cả đời

Uống thuốc một thời gian tưởng khỏi, người thân bỏ thuốc thì lại bị trầm trọng hơn.
bài viết 'Khuyên sống vui vẻ, lạc quan là vô nghĩa với người trầm cảm' rằng trầm cảm hay rối loạn cảm xúc là một loại bệnh và cần phải uống thuốc.

Tôi chưa từng comment ở bất kỳ đâu kể cả Facebook nhưng tôi muốn mọi người hiểu rõ hơn về căn bệnh này để không kỳ thị những người bị trầm cảm. Vì bản thân tôi có người thân bị bệnh, thực sự là rất mệt mỏi, thậm chí mệt mỏi hơn bất kỳ một căn bệnh nào khác.

Bệnh khác có thể khỏi, có thể kết thúc, nhưng bệnh này thì sẽ ám ảnh cả người bệnh lẫn người thân của họ, làm cho chúng tôi nhiều khi thấy thực sự bế tắc. Bởi vì ngay bản thân người bệnh cũng không kiểm soát được hành động của mình, dù họ biết những điều mình đang làm.

Hiện tại người thân của tôi theo khám bác sĩ khoa tâm thần, và uống thuốc hàng ngày thì vẫn đi làm như bao người bình thường khác. Nhưng có thời gian người thân của tôi nghĩ là đã ổn rồi và tự dừng thuốc (khoảng vài tháng) thì căn bệnh lại trở nên trầm trọng, lại phải nghỉ làm, sau đó phải chuyển công ty vì công ty cũ không nhận lại nữa, họ cũng sợ những người bị bệnh thế này. Sau đó người nhà tôi lại phải uống thuốc và chúng tôi xác định sẽ sống chung cả đời với thuốc.

bài viết 'Khuyên sống vui vẻ, lạc quan là vô nghĩa với người trầm cảm' rằng trầm cảm hay rối loạn cảm xúc là một loại bệnh và cần phải uống thuốc.

Tôi chưa từng comment ở bất kỳ đâu kể cả Facebook nhưng tôi muốn mọi người hiểu rõ hơn về căn bệnh này để không kỳ thị những người bị trầm cảm. Vì bản thân tôi có người thân bị bệnh, thực sự là rất mệt mỏi, thậm chí mệt mỏi hơn bất kỳ một căn bệnh nào khác.

Bệnh khác có thể khỏi, có thể kết thúc, nhưng bệnh này thì sẽ ám ảnh cả người bệnh lẫn người thân của họ, làm cho chúng tôi nhiều khi thấy thực sự bế tắc. Bởi vì ngay bản thân người bệnh cũng không kiểm soát được hành động của mình, dù họ biết những điều mình đang làm.

Hiện tại người thân của tôi theo khám bác sĩ khoa tâm thần, và uống thuốc hàng ngày thì vẫn đi làm như bao người bình thường khác. Nhưng có thời gian người thân của tôi nghĩ là đã ổn rồi và tự dừng thuốc (khoảng vài tháng) thì căn bệnh lại trở nên trầm trọng, lại phải nghỉ làm, sau đó phải chuyển công ty vì công ty cũ không nhận lại nữa, họ cũng sợ những người bị bệnh thế này. Sau đó người nhà tôi lại phải uống thuốc và chúng tôi xác định sẽ sống chung cả đời với thuốc.
Ở Mỹ, tự tử đã trở thành nguyên nhân gây chết người nhiều hơn cả tai nạn giao thông. Ở Việt Nam, một số người tự tử vì các nguyên nhân như nợ nần, thất tình, hay là không chịu nổi áp lực học hành ở các em học sinh. Số còn lại thì nhiều người là nạn nhân của căn bệnh trầm cảm. Trầm cảm rất phổ biến, nó ở chung quanh ta. Nâng cao ý thức và giáo dục cộng đồng là điều cần làm nhất để phòng chống căn bệnh này.

Anthony Bourdain đã tới Việt Nam nhiều lần, tôi có được xem ba phần nói về Việt Nam trong chương trình No Reservation và Parts Unknown. Ông đã uống rượu tim rắn, ăn cơm hến, bún bò Huế, ăn cả món bún mắng và tất nhiên là bún chả. Ông kể về những con đường bị cho là có âm khí ở Huế, về những ngư dân sống trên vịnh Hạ Long. Phân đoạn nói về món bún mắng, sau khi cận cảnh bà chủ quán bán hàng mắng mỏ được chiếu mà không có thay đổi gì, Anthony nói "Bạn chấp nhận sự lạm dụng này để đổi lấy một bát bún kỳ diệu nóng hổi." Lý lẽ này chẳng có chút ý nghĩa nào với những người bị trầm cảm.

5/ Thành kiến 'tâm thần nghĩa là điên' sẽ giết chết người trầm cảm

Ở Việt Nam "bệnh tâm thần" có nghĩa là "điên" và người bệnh đơn giản là "đồ bỏ đi", không thể chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Khi có thông tin anh Hưng - tốt nghiệp thạc sĩ tại Australia, bỏ nhà đi và để lại thư tuyệt mệnh, nhiều người bàn tán cho rằng anh trầm cảm bởi ước mơ bị tan nát khi về nước, hay do sốc văn hóa vì phải quay lại Việt Nam...

Đọc các bình luận này tôi thấy nhiều người Việt còn thiếu kiến thức trầm trọng về bệnh trầm cảm.

Tôi có thể khẳng định như thế vì mình từng được huấn luyện cơ bản để nhận biết bệnh tâm thần, cũng như tiếp xúc với nhiều người bệnh. Tôi không làm trong ngành y tế mà là luật sư. Các luật sư làm về luật hình sự và luật sức khỏe tâm thần bắt buộc phải học những lớp này.

Trầm cảm có các biểu hiện như buồn rầu vô cớ, thiếu năng lượng và ý chí để làm bất cứ việc gì, thấy tội lỗi và mặc cảm thấp kém, bị bỏ rơi, cảm thấy như mình sẽ chẳng bao giờ vui vẻ nữa, chỉ nhớ về những kí ức buồn. Các cảm xúc này sẽ dẫn tới hậu quả sinh lý, như bệnh nhân khó ngủ hay ngủ quá nhiều, biếng ăn hay ăn quá nhiều, lười vận động, nhức đầu, rối loạn tiêu hóa.

Điều đáng nói là bệnh trầm cảm thường có nguyên nhân sinh học, nó gây ra sự tụt giảm nồng độ của chất truyền dẫn thần kinh, cụ thể là dopamine và serotonin, hai chất được xem là "chất hạnh phúc" trong não con người. Bệnh trầm cảm thường có tính di truyền, bởi những khiếm khuyết trong gen có thể dẫn đến tình trạng não không sản xuất đủ, hay tiêu hao quá nhiều serotonin.

Những sang chấn tâm lý có thể khiến căn bệnh trầm cảm khởi phát, nhưng nó ít khi là nguyên nhân chính. Bệnh trầm cảm thường tiềm ẩn trong người, khi gặp cú sốc tâm lý thì nạn nhân sẽ ngã bệnh, mà không có nguyên nhân cụ thể nào.

Vì vậy, những đồn đoán về việc "thạc sĩ vì sao ra nông nỗi này" hay là "chắc tại môi trường Việt Nam khiến anh này trầm cảm" là không có căn cứ. Như trong thư để lại, anh Hưng biết rõ mình bị trầm cảm đã lâu và nêu ra những triệu chứng hết sức chính xác. Vì vậy, không thể nói rằng về Việt Nam hai tháng anh Hưng bị "vỡ mộng" mà trầm cảm.

Những thành kiến về bệnh tâm thần là nguyên nhân chính khiến các bệnh nhân không được chữa bệnh. Ở Việt Nam, nhiều người cho rằng "bệnh tâm thần" có nghĩa là "bệnh điên" và người bệnh đơn giản là "đồ bỏ đi", không thể chịu trách nhiệm trước pháp luật. Điều này chỉ đúng với chừng vài bệnh tâm thần, còn lại khoảng vài nghìn bệnh khác, trong đó có trầm cảm, thì người bệnh vẫn đầy đủ lý trí như thường. Như anh Hưng viết trong thư, con người lý trí của anh vẫn ổn, chỉ có tình cảm là rối loạn.

Nhà văn J.K. Rowling đã nói rất chính xác về căn bệnh này trong những miêu tả về tác dụng của các "giám ngục" khi chúng tới gần con người. Bà Rowling đã công nhận với báo chí "giám ngục" là tượng trưng cho bệnh trầm cảm. Mặt khác, chúng ta có thể thấy rằng cả những người thành đạt cũng có thể là nạn nhân của bệnh này.

Mặt khác, bệnh trầm cảm cũng giống như "giám ngục", nó đến thì sẽ đau khổ nhưng nó đi thì nạn nhân sẽ ổn ngay. Sau nữa, chocolate được chứng minh là rất có tác dụng trong việc chống trầm cảm, nhất là chocolate đen với nồng độ cacao cao.

Bệnh trầm cảm hoàn toàn chữa được, khoảng 80% bệnh nhân có thể làm việc và sinh sống hoàn toàn bình thường, miễn là được chữa trị đầy đủ. Khoảng còn lại cũng có thể cảm thấy khá hơn, dù cuộc sống bị ảnh hưởng. Phương pháp trị khá đơn giản, chỉ là uống thuốc mỗi ngày (chừng một hai viên) và tham gia tâm lý trị liệu, tức là nói chuyện với bác sĩ tâm thần hay cố vấn tâm lý khoảng một lần một tuần.

Thời gian đầu uống thuốc, bệnh tình không biến chuyển nhiều. Sau khoảng chừng 2-4 tháng thì mới có kết quả, nên nhiều bệnh nhân cảm thấy tuyệt vọng và không muốn chữa. Đó là chưa kể đến việc nhiều bệnh nhân bị trầm cảm tới mức không thiết sống, thì làm sao họ có đủ năng lượng để theo phác đồ điều trị.

Vì vậy, gia đình bệnh nhân phải đưa người nhà đi chữa khi phát hiện bệnh, đừng vì ngại ngần mang tiếng tâm thần mà khiến mình có thể mất đi người thân, cũng đừng vì bệnh biến chuyển chậm mà bỏ cuộc giữa chừng.

Dù chữa khỏi nhưng trầm cảm có khả năng tái phát, khi đó người bệnh nên đến bác sĩ để được điều trị bằng thuốc hay liệu pháp tâm lý. Trong nhiều trường hợp, bệnh nhân sẽ uống thuốc liều thấp trong thời gian dài và cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh.

Bản thân tôi quen biết nhiều luật sư có tiền sử trầm cảm, và rất nhiều trong số họ vẫn uống thuốc mỗi ngày. Đây cũng chính là những luật sư làm việc trong các môi trường khắc nghiệt đầy căng thẳng. Dẫu vậy, họ vẫn vào được trường luật, vẫn tốt nghiệp ra trường và làm việc rất tốt.
THANK YOU
 


Chuyển nhanh:


Đang xem chủ đề này: 1 Khách

Liên hệ | Gốc Quê | Lên trên | Nội dung | Bản rút gọn | Tin RSS